Nguyễn Ngọc Tư: Tình máy bay giá rẻ

Dulichbui.org – Dự kiến máy bay tiếp đất lúc 9 giờ, nhưng Tèo dặn em Bầu 12 giờ hãy ra đón. Bay hãng Việt nó hay ở chỗ đó, luôn có dự kiến đằng sau dự kiến và dự kiến.

Nguyễn Ngọc Tư: Tình máy bay giá rẻ

Tèo hồi nhỏ ít ăn muối iốt, nhưng đi chừng 4 chuyến bay là rút kinh nghiệm được ngay, máy bay có thể trễ vì đổ dầu nửa chừng thì hết dầu (do thằng cung cấp nhiên liệu là người của hãng bay đối thủ, tụi nó hay chơi xấu), hoặc máy bay trên đường về thì gặp bầy chim lạ, phi công khoái quá rượt theo coi, hoặc vì anh tài xế ngồi trong nhà vệ sinh, ấy ấy xong rồi nhưng mải nhắn tin cho bồ mà quên lái xe buýt chở hành khách ra máy bay…
Tóm lại kiểu nào cũng trễ, chưa kể một chị lao công trong tổ làm sạch máy bay xin nghỉ đi ăn thôi nôi thằng cháu, nên tiến độ quét dọn có trễ hơn dự kiến chừng 30 phút. Có hề gì, Tèo là Tèo quen rồi, nên lấy điện thoại ra chơi game, thay vì ngồi đó bực cái mình.
Tèo phẩy tay cho qua cái rột, nghĩ bay giá rẻ mà. Còn hơn đi hãng hàng không Hàng Đầu mà vẫn tức anh ách mỗi khi nghe thông báo xin lỗi trễ 1 tiếng vì máy bay chưa về kịp, hoặc chưa bay được vì phải chờ một em xinh đẹp sau khi làm thủ tục và vô phòng chờ ngồi giũa móng tay đã đời thì phát hiện ra đôi giày không hợp với váy bèn chạy về nhà thay, báo hại mấy trăm con người ta ngồi è ra chờ. Bữa nào Tèo gặp cảnh đó, tức như là ai bóp cổ. Thôi, bay giá rẻ cho lành, bất tiện bao nhiêu cũng có thể đổ lên đầu chữ “rẻ”. Tiền nào của nấy.
Phần nữa, Tèo khoái bay giá rẻ bởi nó gần gũi với cái gốc bần cố nông của mình. Cả mùa hè ngược xuôi bán bưởi, ở phòng chờ cũng như trên máy bay, Tèo không bị tủi thân bởi những ông com-lê cà-vạt kéo cái túi hàng hiệu Cu-xì, Eo-lờ cũng như những chân dài treo váy, mặt tô ngũ sắc, tóc quắn sợi mì, đeo kính râm Mông-bơ-lăn…
Bọn họ không bao giờ lượn lờ chỗ Tèo, sợ mất mặt. Máy bay Tèo đi, bà con ngồi co hai chân như chạy nước lụt, kẹp xỉa giắt tóc, ngồi buồn lần lai áo cũng kiếm được mấy hột lúa cắn cóc cóc chơi. Máy bay giá rẻ chở dân nhà nghèo, mấy anh chị công nhân thì mặt nhăn nhó vì nhịn đi vệ sinh lâu ngày (do chủ xưởng bắt làm vậy, chớ ai mà muốn giữ khư mấy thứ đó trong người). Hành khách toàn dùng bị bàng giỏ đệm, ba-lô Trung Quốc khuyến mãi chất gây ung thư có thể bung dây kéo bất cứ lúc nào.
Có lần, cầu thang dẫn lên máy bay ùn tắc vì bị bàng của chị kia bung đáy, báo hại nội y bay tá lả! lần khác là do hai ông bà cụ đứng dang tay mặt lim dim đón gió y hệt tư thế của tiểu thơ Bông Hồng trong phim Tàu Chìm để… chụp hình. Bữa đó, Tèo kẹp nách gói xôi gà nguội ngắt, hai tay bận xách bưởi nên lên tới chỗ ngồi thì hộp xôi nóng hổi, phát hiện ra nách có thể hâm xôi. Được cái là hôm nào không có vụ ùn tắc do chụp hình, thì xe buýt cũng đậu ì giữa phi trường, không thèm mở cửa cho ra, vì cầu thang dẫn lên máy bay lắp chưa xong, vậy là thức ăn đem theo món nào cũng nóng.
Đi một chuyến lạ lẫm, đi hai chuyến là Tèo bắt khoái luôn máy bay giá rẻ. Tèo ưa quá là ưa những âm thanh của nó, sống động như ở nhà mình vậy. Tụi nhỏ đánh bài tiến lên cãi nhau ỏm tỏi, hay giọng một chị đàn bà rốp rẻng kể chuyện đi bắt ghen, hay tiếng gãi ghẻ sột soạt của thằng cu ngồi cạnh. Tèo ghiền quá là ghiền cái mùi máy bay giá rẻ. Mùi xôi gà, khoai lang nướng rưới mỡ hành, cơm thịt nướng chan nước mắm tỏi ớt. Có bữa cả khoang máy bay no nê mùi sầu riêng. Rằm tháng bảy năm ngoái, Tèo xách hai trái bưởi, bay chuyến 2 giờ rưỡi (tất nhiên là vé nó ghi bay 12 giờ).
Lúc thắt dây an toàn thì má ơi, Trời đất thánh thần thiên địa ơi, Tèo nghe mùi mắm ruốc chói lọi chiếu đến từng tế bào, khiến tóc tai dựng lên trong nỗi thèm thịt chó. Suốt chuyến bay, Tèo cứ mụ mị đi vì mùi mắm thấm đẫm trên bâu áo, trên chân tóc và móng tay, Tèo đảo đi đảo lại suốt trên máy bay, mà vẫn không phát hiện ra được ai mang lên đây cái mùi nồng nàn đó, vì nó bão hòa đến chân tơ kẽ tóc của từng hành khách rồi. May mà khi xuống máy bay, bước vào xe buýt, lần theo cái mùi lãng mạn sắp tan đi mất trong nắng gió phi trường, Tèo phát hiện chủ nhân của nó đang đứng dính bên mình. Một cô nàng trông thật diễm tình với vòng vàng xủng xẻng. Lúc cô nhoẻn cười Tèo còn phát hiện ra chút mắm còn giắt răng. Tèo nghe như sét đánh cái rầm.
Bầu, tên cô gái đó giờ là vợ của Tèo, người đang chờ đón chồng sau chuyến bay (luôn luôn) bão táp. Yêu nhau rồi mới biết vàng kia của Bầu toàn vàng sịa. Mất việc ở Sì thành, Bầu trở về quê, dỡ cơm trắng ra hộp, chiên mấy miếng đậu hủ, rưới mắm tôm lên để dành ăn lúc đi đường. Báo hại cả máy bay nhỏ dãi nhớ thương cầy 7 món, cô tiếp viên chắc nhịn không nổi, nên trong những thông báo phát trên máy bay, Tèo nghe giọng cô ướt chèm nhẹp. Bầu ngỏn ngoẻn cười, Trời, em mà biết vậy là đã không ăn món có mắm tôm, chỉ mắm ruốc thôi cho bà con đỡ khổ!
Tèo yêu cái nết thiệt thà của Bầu, và càng yêu càng thấy cảm tình với máy bay Việt mến yêu. Công chuyện của Tèo là bán bưởi, loại bưởi từ khi còn bằng trái chanh đã được chích vào một ít chất Taratanda y chang hơn ma túy, nó nằm nguyên trong đó, rồi bưởi lớn lên Tèo hái đi bán cho huynh đệ Hải Thành xẻ ra lấy cái lỏi để phê tê mê. Vì vậy mà đi máy bay như cơm bữa, xem máy bay là nhà, và chuyện trễ tràng, hoãn chuyến như cơm phải có nước mắm ăn kèm. Tả như ông cậu kiêm nhạc sĩ, kiêm bác sĩ chích chó của Tèo, người có lần bay chung một chuyến và suýt mở cửa phụ máy bay để cho mát, ông bảo ngồi ở đây tao nghe thấm đẫm mùi đồng bãi quê mình. Hành khách thì chân tình, còn tiếp viên nói đớt.
Chuyến bay hôm đó, hãng còn khuyến mãi thêm 30 phút bay xà quần trên trời chẳng biết vì lý do gì, chỉ nghe tiếp viên nói có hoạt động quân sự nên phải bay lòng vòng né, không thì nổ tung tóe. Nói vậy thì nghe vậy, Tèo vẫn nghi là ở đường băng người ta đang sửa ổ voi nên chưa xuống được, hoặc có đàn bò đang sưởi nắng, hoặc có thằng cha nào cởi truồng nằm đó phản đối vì sân bay lấy đất của ổng mà bồi thường không thỏa đáng. Tèo thấy hơi lo trong khi bà con ngồi quanh Tèo cứ rú lên sung sướng vì được bay lâu mà hong phải mất thêm tiền.
Thời buổi kinh tế khó khăn, cứ chắt mót được chút nào sướng chút ấy. Cũng may bữa đó máy bay xuống đất được, về tới nhà, rúc rích Bầu xong, Tèo phát hiện ra chuyện nàng tắm sạch sẽ trước giờ gặp mình, có khi không hay bằng cứ để nguyên mùi vị tự nhiên của cơ thể. Mặc dù Bầu phụng phịu em tắm rồi, nhưng tại máy bay xuống trễ xa dự kiến (đã có trừ hao) quá…
Thì có sao đâu, Bầu? Tèo vẫn yêu nàng như tình yêu với máy bay giá rẻ, với những bạn đường hồn nhiên cứ lo là máy bay không ghé dọc đường thì ấy ấy ở đâu, như yêu cái mùi thức ăn quyện vào nhau khăn khẳn cũng như những cô tiếp viên đớt đát. Yêu lắm cơ!

NGUYỄN NGỌC TƯ (www.nguyenngoctu.net)
Bài viết được đăng trên báo Tuổi Trẻ Cười Xuân Quý Tỵ 2013

Liên hệ quảng cáo: info@dulichbui.org

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *