Đắk Mil – Phố núi lặng lẽ

Dulichbui.org – Một chuyến đi để lại trong tôi thật nhiều cảm xúc về một vùng đất yên bình, giản dị, về tình cảm chân thành của mọi người dành cho bản thân mình. Đây có lẽ là một trong những chuyến đi làm tôi ấn tượng nhất trong những lần rong ruổi của mình. Dakmil, hẹn một ngày không xa tôi sẽ trở lại nơi này.

Dakmil – Phố núi lặng lẽ
Dakmil – Phố núi lặng lẽ

300km trên con đường không thể xấu hơn
Ngày đầu tiên quả là một thử thách thật sự của tôi khi phải vươt qua quãng đường gần 300km để tới được thị trấn Dakmil. Dậy từ 4h sáng, nai nịt gọn gàng, tôi bắt đầu chinh phục đoạn đường không hề dễ dàng này. Dọc theo QL13 tôi vượt qua tỉnh Bình Dương một cách nhẹ nhàng, không mất nhiều thời gian và công sức đơn giản vì đường sá của Bình Dương quá đẹp. 6h30 tôi đã đặt chân tới thị xã Đồng Xoài của tỉnh Bình Phước, dừng chân tại một xe bánh mì bên đường để nạp năng lượng cho một ngày mới. Tôi nói với chị chủ xe bánh mì cho em một ổ bánh mì thiệt bự với 2 trứng ốp la ngen chị. Giải quyết xong thằng em bao tử tôi tiếp tục theo QL14 để đến với tỉnh Đắc Nông.
Vừa qua khỏi địa phận thị xã Đồng Xoài thì khó khăn đã xuất hiện, bắt đầu từ huyện Bù Đăng xuất hiện những ổ voi, ổ gà, những đoạn đường đang thi công luôn là thử thách cho những tay lái muốn chinh phục cung đường này. Nhưng bù lại quang cảnh hai bên đường đã bù đắp cho kẻ lữ khách này những cảnh đẹp đến không ngờ, những thung lũng trải dài ngút tầm mắt, những cánh rừng cao su bạt ngàn với màu xanh mát mắt. Dừng chân nghỉ tại một rừng cao su ven đường để lấy lại sức lực sau vài tiếng vật lộn với những ổ voi, ổ gà, tôi tiếp tục hành trình của mình.

Dọc theo QL14C giáp với biên giới Campuchia
Đặt chân tới địa phận của tỉnh Đắc Nông tôi rẽ theo QL14C để tiếp tục chặng đường của mình. Đây là con đường chạy dọc theo biên giới với Campuchia, rất ít xe cộ qua lại so với QL14. Tôi vừa chạy vừa cảm nhận vẻ đẹp của vùng biên dù có hơi run run chút vì đường vắng vẻ quá. Cứ như vậy tôi lần lượt vượt qua những đồi chè, đồi café, đồi rau củ quả của người dân nơi đây. Hầu như các đồi trọc, các thung lũng đều được người dân cải tạo thành những nông trại cho riêng mình. Đi theo con đường này tuy có hơi xa một chút nhưng các bạn sẽ cảm nhận rõ hơn về một Tây Nguyên bao la, thoáng đãng, về cảm giác tự do như chim trời khi chinh phục Tây Nguyên. Thật ra tôi cũng đi lạc một chút trên con đường này, nhưng nhờ vậy tôi vô tình khám phá ra một thị trấn nhỏ, xinh có hồ nước rất đẹp mà tôi không biết tên. Sau khi đi hết đoạn đường này tôi trở lại QL14 để tiếp tục tới thị trấn Dakmil, đoạn đường tuy không còn xa nữa nhưng đường sá vẫn rất xấu, tốc độ di chuyển không được nhanh lắm. Ơn trời tôi đến được Dakmil vào lúc 2h chiều mà không phải gặp bất kì sự cố nào về xe cộ. Ngày đầu tiên của tôi là như thế đó các bạn à.

Dakmil – Phố núi lặng lẽ nguyen hai vinh

Dakmil trong con mắt của kẻ độc hành
Tôi may mắn vì có bạn tại phố núi Dakmil nên được bạn dẫn đi khắp nơi trong thị trấn, đỡ mất nhiều thời gian tìm kiếm. Địa điểm đầu tiên mà chúng tôi khám phá đó chính là hồ Tây, nơi đẹp nhất và tọa lạc ở vị trí quan trọng nhất của Dakmil, hồ Tây không rộng lắm nhưng rất đẹp, từ trên cao nhìn xuống là những con đường nhỏ uốn lượn quanh bờ hồ, những hàng cây đan xen lẫn nhau tạo nên vẻ đẹp thơ mộng cho hồ. Hồ Tây trong ánh hoàng hôn càng trở nên huyền ảo, hình ảnh người đánh cá trên hồ, những con thuyền nhỏ nhắn mang lại cho tôi cảm giác thật thanh bình, nhẹ nhàng.
Ngày hôm sau chúng tôi đi vào các khu vực xung quanh của Dakmil, nơi đây cũng có rừng thông như Đà lạt nha mọi người, tuy nhỏ thôi nhưng cũng rất đẹp và lãng mạn lắm đó. Đi sâu vào khu vực các bản làng xung quanh, dạo quanh khu chợ của người dân nơi đây, ngắm nhìn những cậu bé đang dẫn trâu đi ăn, những chiếc công nông đang hối hả trên những con đường đất đỏ bụi mù, những bạn nhỏ đạp xe í ới gọi nhau đi học. Những hình ảnh bình dị và mộc mạc đó luôn để lại cho tôi những cảm xúc thật mãnh liệt. Dakmil ơi, tôi yêu vùng đất này mất rồi.

Café và những bữa cơm nhà
Phố núi Dakmil có khí hậu thật tuyệt, ban ngày hơi se lạnh, còn đêm và chiều tối thì lạnh thiệt, tối ngủ phải đắp chăn bông luôn đó. Trong cái se lạnh của thời tiết thì việc thưởng thức một ly café là điều hết sức tuyệt vời. Tôi chọn một quán ven hồ Tây, có tầm nhìn rộng rãi, bao quát toàn bộ khu vực hồ. Phin café bốc khói được mang ra, mùi café thơm lừng làm cho tôi tỉnh táo hẳn. Chậm rãi nhìn những giọt café đang nhiễu xuống, chân tay xoa vào nhau vì lạnh, ai đã từng trải qua cảm giác này thì sẽ rất khó quên đó. Nhấp môi ngụm café đầu tiên, hương thơm lừng của café xộc ngay vào mũi, café nguyên chất nên vị cũng đậm đà, hơi gắt cổ một chút nhưng rất thơm, rất ngon. Tôi đảm bảo với bạn là sẽ khác hoàn toàn khi bạn uống café ở Sài Gòn.
Những bữa cơm ở nhà bạn tôi cũng là một điều thú vị, thức ăn thì rất sạch, ngoại trừ thịt, cá phải mua ngoài chợ thì vườn nhà bạn tôi không thiếu loại rau gì, lúc nào cũng tươi ngon, tay nghề nấu ăn của mẹ bạn tôi thì trên cả tuyệt vời, bữa cơm nào cũng ba bốn món, nhìn thật hấp dẫn. Ai mà ăn kiêng hay sợ mập thì đừng lên đây nhé mọi người, sẽ không kiềm chế được đâu đó.
Những ngày tại phố núi Dakmil trôi qua thật nhanh, tôi trở về Sài Gòn với những kỉ niệm thật đẹp về vùng đất này, về tình cảm mà mọi người dành cho tôi trong thời gian tôi ở đây. Một chuyến đi thành công ngoài mong đợi, được biết thêm về một địa danh mới mà tôi nghĩ chắc nhiều bạn cũng chưa có dịp đặt chân đến. Nếu có dịp mọi người thử một lần đến đây nhé, tôi đảm bảo là bạn sẽ không thất vọng đâu. Tôi sẽ quay trở lại trong thời gian sớm nhất, chắc chắn là vậy. Tạm biệt Dakmil.

Liên hệ quảng cáo: info@dulichbui.org

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *